Thời Đại Sau Tình Yêu

Thời Đại Sau Tình Yêu - Chương 27: Trùng phùng (2)

Hạ Nhật trở về lần này chủ yếu là vì bên chủ công ty nhận lời mời từ phía nhà tổ chức bên Trung Quốc, sẽ diễn liên tiếp mười vở ca múa kịch "Madama Butterfly" theo nguyên bản của Broadway ở nhà hát kịch Bắc Kinh, công ty thiết kế của cô vừa kí xong hợp đồng là đá ngay cô qua đây, bảo là lính tiên phong.

Nhưng Hạ Nhật không ngờ rằng vừa xuống máy bay đã gặp lại Mông Qua.

Mấy năm nay rời đi, cô vẫn luôn làm việc ở nhà hát Broadway, suốt hai năm đầu chỉ làm tạp dịch, bất cứ việc gì cũng không từ. Hai năm sau, cuối cùng cô cũng được về dưới trướng của Ken Arthur qua sự đề cử của ông chủ nhà hát, cảnh ngộ này cũng giống hệt như lúc cô ở Bắc Kinh.

Có điều, Hạ Nhật cảm thấy vô cùng may mắn khi được làm việc cho Ken Arthur. Ken Arthur là một nhà thiết kế sân khấu của Broadway, từng tham gia rất nhiều dự án thiết kế sân khấu kịch với quy mô lớn, có kinh nghiệm rất phong phú. Theo bên cạnh ông, Hạ Nhật học hỏi được rất nhiều, Ken Arthur tỏ ra vô cùng hứng thú với chuyến đi Trung Quốc lần này, đây cũng là lần đầu ông đặt chân vào mảng thiết kế sân khấu của Trung Quốc.

Mấy ngày đến đây, Hạ Nhật và A Thụ cứ bận bàn bạc với phía bên nhà sản xuất, người phụ trách bên đấy là người Tứ Xuyên, cho nên thường đưa họ đến những quán bán món Xuyên để dùng bữa, cứ thế vài ngày, cô và A Thụ kêu khổ không thôi.

Đến ngày thứ năm, tất cả việc bàn bạc đều gần hoàn thiện, người phụ trách đó lại vẫn muốn mời họ đến quán ăn Xuyên dùng cơm, anh ta cho rằng họ cũng thích khẩu vị này. Hạ Nhật lấy lý do tối nay phải ngủ sớm, ngày mai ra sân bay đón người để từ chối anh ta.

Về đến khách sạn, Hạ Nhật gọi điện thoại xong quay đầu lại, bèn bị A Thụ lẳng lặng đứng phía sau lưng làm cho giật mình.

"Ông anh, phiền cậu, sau này đi lại phát ra chút tiếng động có được không?!"

"Lại gọi điện cho bệnh viện?"

"Ừ."

"Em trai chị có đỡ hơn chút nào không?"

Hạ Nhật cười khổ lắc đầu, không khí bỗng chốc trở nên nặng nề.

A Thụ rất thích cô gái lớn hơn mình một tuổi này, nói chính xác hơn là tôn kính, thương xót, đôi vai non trẻ này đã phải đỡ lấy quá nhiều gánh nặng.

A Thụ quen biết Hạ Nhật từ ba năm trước, khi đó, cậu còn là một nhân viên mới vào công ty thiết kế của Ken Arthur, cùng vào trong đợt đó có một cô gái người Trung Quốc tên Hạ Nhật. Về sau, có một lần, cậu và bạn cùng đến quán bar chơi, trong quán bar, cậu gặp được Hạ Nhật khi đó đang làm nữ phục vụ, cô trang điểm rất đậm, người mặc chiếc áo sơ mi bó sát và chiếc váy siêu ngắn, nhét tiền boa của khách vào áo trong. 

Cô nhìn thấy cậu cũng không lúng túng, chỉ chào hỏi sơ qua.

Khi ấy, cậu rất xem thường cô, cậu cho rằng cô cũng giống với nhiều người con gái ở nơi đây, có thể vì hàng hiệu mà để mình sa đọa.

Mãi đến một ngày nọ, cậu vô tình biết được rằng hóa ra cô gái tên Hạ Nhật đó có một cậu em trai là người thực vật, hiện giờ đang nằm trong bệnh viện Miami. Bệnh viện đó nổi tiếng với chất lượng chăm sóc tốt và viện phí cao, và cô chỉ đơn thuần làm phục vụ trong quán bar mà thôi.

Vì thế, cậu chủ động tiếp cận cô, kế đó, điều làm cậu bất ngờ chính là Hạ Nhật lại đến từ vùng Mân Nam, còn biết nói tiếng địa phương Mân Nam nữa. Nên biết, tiếng Đài Loan và tiếng Mân Nam phát âm gần như nhau. Tiếp đó, cậu phát hiện thì ra hai người có rất nhiều điểm tương đồng, ví dụ về phương diện ăn uống, ví dụ về phương diện chấp nhất với tiền bạc. Có điều, mục đích kiếm tiền của A Thụ là để mua các ổ máy game, còn Hạ Nhật kiếm tiền là để chi trả cho phí trị liệu cao ngất ngưỡng. Có lần A Thụ hỏi Hạ Nhật, "Tại sao không đưa em trai đến mấy bệnh viện công thu phí rẻ hơn?", cô nhẹ nhàng đáp, "Không nỡ, cũng không dám đặt cược."

Trong mắt của A Thụ, Hạ Nhật là một cô gái xương rồng.

Ken vừa xuống máy bay liền chạy ngay đến nhà hát, tâm trạng hôm nay của ông tương đối tốt, vừa xuống máy bay đã cho hai người một cái ôm đầy nhiệt tình. Hạ Nhật đoán, có chăng là do phiếu bầu của Obama tăng lại rồi. Ken là một fan cuồng chính trị, ông xem Obama như thần tượng của mình vậy.

Vừa vào đến nhà hát, từ xa Hạ Nhật đã thấy ông Phương - người phụ trách phía bên nhà tổ chức đang trò chuyện với một người trong đại sảnh. Sau khi nhìn rõ mặt người đó, Hạ Nhật chợt sững người, sau đó, cô vô thức lùi về phía sau, để mấy người trước mặt che khuất mình.

Hạ Nhật chẳng ngờ được qua nhiều năm sau vẫn sẽ có lúc cùng ngồi ăn với Mông Qua, đây là người mà cả đời này đến chết cô cũng không muốn gặp lại. Năm năm nay, thỉnh thoảng cô vẫn mơ thấy anh, từng đường nét mơ hồ trong giấc mơ, gương mặt của anh đang dần dần nhạt đi theo năm tháng, khi cô sắp không còn nhớ nổi dáng vẻ của anh, anh lại đột nhiên xuất hiện.

Anh ngồi ở đó, trong gian phòng bao cổ điển, ánh đèn màu hổ phách lạc vào đáy mắt anh, loáng lên luồng sáng vô hạn. Anh ngồi ở đó, dùng thứ tiếng Anh lưu loát để trò chuyện với Ken, bàn về nghệ thuật, về thể thao, về thời thế, thậm chí là về chính trị. Ken trước giờ luôn nói nhiều lại như bị mê hoặc, cứ yên lặng lắng nghe, trong mắt đầy vẻ tán thưởng, như chỉ hận gặp nhau quá muộn.

Hạ Nhật ngà ngà say, cô không còn né tránh ánh mắt của Mông Qua nữa, cô chống tay, nhìn anh đang khảng khái trò chuyện. Tháng năm đã khắc sâu thêm từng đường nét của anh, bớt đi phần nông nổi thời trẻ, Mông Qua lâu ngày gặp lại khiến Hạ Nhật nhớ đến đóa Mạn Đà La vào lúc nửa đêm, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Trước đây, Hạ Nhật từng tưởng tượng hết một lượt các dáng vẻ trong từng giai đoạn của Mông Qua, lúc hai mươi tuổi, lúc ba mươi tuổi, lúc bốn mươi tuổi, lúc năm mươi tuổi, thậm chí cô còn nghĩ đến dáng vẻ của anh lúc một trăm tuổi nữa.

Hóa ra, Mông Qua hai mươi tám tuổi sẽ như thế này, anh còn xuất sắc hơn cả trong tưởng tượng của cô, khóe mắt Hạ Nhật hơi ướt, cô cầm ly rượu trước mặt lên.

Một cánh tay đưa ra cản ly rượu lại.

Biểu cảm trên mặt người chủ của cánh tay ấy quá đỗi dịu dàng, dịu dàng đến mức cô muốn rơi nước mắt. Nói một tiếng xin lỗi, Hạ Nhật đi ra khỏi phòng bao.

Từ sau khi Hạ Nhật ra khỏi phòng bao, Mông Qua không nói gì thêm nữa.

Tối nay, anh cứ nói suốt, anh cố gắng tìm đề tài để thu hút ông Ken người Mỹ này, anh biết chỉ cần người này còn ở đây, Hạ Nhật cũng sẽ ở đây.

Sau khi tra ra được Hạ Nhật đang ở đây, anh không thể ở lại văn phòng mình được thêm một khắc nào nữa, anh chạy ngay đến chỗ cô làm việc. Từ sau khi cô nói ra câu đấy, anh biết mình đã bị phát vào tội chết, anh biết mình không nên đến tìm cô, anh dùng hàng trăm lý do để thuyết phục mình không thể đến tìm cô nữa.

Thế nhưng, anh vẫn đến, hàng trăm kiểu lý trí cũng không đấu lại được một ý nghĩ, muốn gặp cô.

A Thụ quan sát người đàn ông đẹp trai đã khiến cho mắt Ken cứ lóe sáng đang ngồi trước mặt cậu đây, người đó tuy rằng cứ nói suốt, biểu cảm chuyên chú, nhưng anh ta thường lén liếc sang Hạ Nhật đang ngồi bên cạnh cậu, thỉnh thoảng cậu với Hạ Nhật dựa sát nhau chút thì anh ta lại cau mày.

Sau khi Hạ Nhật đi ra, tâm tư của người đó không còn ở lại trong phòng bao này nữa.

Cho nên, A Thụ quả quyết, Hạ Nhật và người này chắc chắn là có chuyện gì đó. Có lẽ, còn là một đoạn chuyện triền miên.

Bên ngoài phòng bao, Hạ Nhật rút một điếu thuốc từ trong bao ra mồi. Cô không nghiện hút thuốc, chỉ thỉnh thoảng những lúc phiền muộn, cô lại mồi một điếu.

Tiếng bước chân dừng lại bên cạnh, Hạ Nhật vừa nghe đã biết là Mông Qua, tiếng thở dài nặng nề vang lên bên tai, bàn tay sạch sẽ thon dài vươn tới lấy đi điếu thuốc trên tay cô.

"Mông Qua, lời hôm nọ tôi không muốn nhắc lại thêm lần nữa." Hạ Nhật chẳng thèm nhìn đến người đứng bên cạnh.

"Nhưng... A Nhật, nghĩ là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, tôi không ngăn được chân của mình."

"Vậy rốt cuộc cậu muốn thế nào đây? Hả Mông Qua?"

"Không muốn thế nào cả." Mông Qua cầm điếu thuốc lấy từ chỗ Hạ Nhật, gượng gào vò nát: "A Nhật, có thể... có thể cho tôi ở bên cạnh cậu, chỉ... chỉ ở cạnh thôi là được, A Nhật, có được không?"

Bộ dạng cúi đầu e dè như thế, suy tính thiệt hơn như thế, cẩn thận dè dặt như thế, trước giờ vốn không thuộc về đứa con cưng của Trời như Mông Qua, Mông Qua như thế khiến Hạ Nhật cảm thấy buồn bực, cô lại rút thêm một điếu thuốc, nhưng làm thế nào cũng không mồi được, sau cùng, cô vứt mạnh bật lửa và điếu thuốc xuống đất.

"Mông Qua, vì chút áy náy trong lòng cậu, cậu lại diễn kịch nữa chứ gì? Cậu không cảm thấy mình như thế rất buồn cười sao? Cậu muốn ở lại bên tôi để làm gì? Hả? Tôi đã không còn là Hạ Nhật ngu ngốc ngày trước tin vào lời quỷ quyệt của cậu nữa. Ờ, đúng rồi, chẳng phải cậu đã từng thề với tôi sao? Nói cái gì mà trên đời này người duy nhất cậu sẽ không gạt là tôi. Nhưng, cậu không chỉ gạt tôi, mà còn gạt luôn cả hai năm. Cậu muốn ở lại bên tôi để làm gì? Hả Mông Qua? Tại sao cậu lại muốn ở cạnh tôi? Nhưng, biết sao đây, bên cạnh tôi đã không còn Hạ Thiên để gánh họa tiếp cho cậu Mông nữa rồi."

Chuyện xưa từng màn từng màn lướt qua trong lòng Hạ Nhật, đã lâu rồi cô không còn nhớ đến những ngày ấy nữa, đó là những tháng ngày gian nan nhất trong đời cô, không dám chợp mắt, sợ nhắm mắt lại thì Hạ Thiên sẽ biến mất hệt như bố cô vậy, vận mệnh thường sẽ mang đến những thứ bạn sợ nhất, cô thật sự sợ, sợ lắm.

"Mông Qua, có cần tôi nói cho cậu biết tâm trạng của tôi khi ấy không? Nếu như, lúc đó trong tay tôi có một khẩu súng, tôi nhất định sẽ giết chết cậu. Tôi đã mất thời gian rất dài để bước ra, nhưng cậu lại như âm hồn bất tán xuất hiện ngay trước mặt tôi. Cậu nói xem, rốt cuộc cậu muốn cái gì?"

Nhớ đến Hạ Thiên ngày ấy, cả người Hạ Nhật run lên bần bật.

Mông Qua ôm lấy Hạ Nhật, dường như có một đôi tay vô hình đang cấu lấy tim anh.

"A Nhật, A Nhật..." Mông Qua từng có một thoáng muốn đồng ý với cô, từng có một thoáng muốn nói, "Được, được, tôi nghe lời cậu, từ nay về sau tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa."

Nhưng, sau cùng cậu lại chẳng nói gì cả, Mông Qua trước giờ vẫn chẳng làm được chuyện gì vĩ đại cả.

Hạ Nhật đẩy anh ra, cô nói, "Mông Qua, cậu buông tha tôi đi, thật ra, tôi đã không còn hận cậu từ lâu rồi, nhưng, chúng ta không thể trở lại như trước kia nữa, từ nay về sau, chúng ta chỉ có thể là người lạ thôi."

Một ngày nọ, Hạ Nhật chợt hiểu, trong lòng mỗi một người trong biển người mênh mông này đều có một vết thương mà họ không muốn nhắc đến, hoặc nhiều, hoặc ít, hoặc sâu, hoặc nông. Với người quá mức chấp nhất, những vết thương đó sẽ khắc lại thật lâu trong tim, có lẽ nó còn sẽ theo bạn mãi cho đến khi rời khỏi nhân gian nữa. Nếu như, bạn hiểu được phải buông bỏ nó, vậy thì, thời gian sẽ giúp bạn mang nó đi, có lẽ, bạn sẽ trở thành một người dễ vui cười hơn.

Hạ Nhật vẫn luôn cố gắng làm một người vui vẻ, rồi lấy trạng thái thật tốt để đợi một ngày Hạ Thiên của cô tỉnh lại, rồi họ sẽ cùng nhau đến Hokkaido mà cậu thích.

Thật ra, thứ cô muốn cũng chỉ có thế mà thôi, chỉ có thế.

Mông Qua đề nghị đưa bọn Hạ Nhật về khách sạn, anh bảo trợ lý Dương lái xe, đuổi A Thụ lên ngồi ghế trước, còn anh và Hạ Nhật ngồi ở ghế sau.

Hạ Nhật nhắm mắt dựa vào cửa kiếng xe, hơi thở nhàn nhạt của riêng cô quẩn quanh trong gian xe.

Thời khắc này vô cùng quý báu, Mông Qua chỉ mong có thể để xe chạy trên đường mãi mãi.

Đến khách sạn, Hạ Nhật đã ngủ thiếp đi. A Thụ định gọi cô dậy, Mông Qua ra hiệu cho cậu đừng lên tiếng, anh nhẹ nhàng bế Hạ Nhật lên.

"Để tôi." A Thụ định đón lấy lấy Hạ Nhật từ tay Mông Qua, cậu còn chưa chắc được Hạ Nhật có tìm cậu tính sổ khi cô tỉnh lại hay không nữa.

Người kia cũng chẳng thèm để ý cậu, cứ thế bế Hạ Nhật đi thẳng vào cổng khách sạn.

Còn đằng này thì Dương Sưu, người luôn theo cạnh Mông Qua phải trợn mắt há mồm. Cậu đã làm trợ lý của Mông Qua được hơn ba năm rồi, ông chủ trong mắt cậu vẫn luôn là một núi băng ngàn năm chẳng hiểu chuyện tình cảm. Biểu cảm cậu thấy nhiều nhất ở anh là mệt mỏi, thỉnh thoảng tức giận, thỉnh thoảng lạc lõng, thỉnh thoảng lạnh nhạt, thỉnh thoảng thêm chút ngang ngạnh, nhưng trước giờ chưa từng nhu tình như nước thế này.

Hơn ba năm nay, người phụ nữ có qua lại với ông chủ chỉ có cô nghệ sĩ nổi tiếng Tô Hồng Liên đó thôi. Thi thoảng anh sẽ đưa cô ta đi ăn, cùng đi nghe nhạc hội, rồi đưa cô ta về, quan hệ của họ trong mắt cậu vẫn luôn mập mờ phức tạp. Nhìn như tình nhân, lại dường như không phải.

Hết chương 27.