Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!! - Chương 361: Đại Kết Cục

Hai tháng sau.

Nhà giam.

Mặc Thâm Dạ mặc toàn thân tây trang màu trắng hoa lệ, cà vạt màu bạc, đầu tóc tạo hình anh tuấn, trên mặt tràn đầy nụ cười bất cần đời, giống như cùng Tử Thất Thất gặp nhau lúc ban đầu vậy, hiện ra một bộ phong lưu lóa mắt.

Hắn ngồi ở cửa sổ thủy tinh thật dầy, chờ đợi bên trong cửa sổ thủy tinh người nào đó xuất hiện.

Chợt!

Cửa phòng bên trong cửa sổ thủy tinh được mở ra, một người mặc cảnh phục cảnh sát đẩy một người ngồi ở xe lăn, lão nhân đầu đầy tóc trắng đi vào, sau đó cảnh sát đem xe lăn dừng ở trước mặt của Mặc Thâm Dạ, hai người mặt đối mặt nhìn lẫn nhau, trung gian cách cửa sổ thủy tinh cách âm thật dày.

Mặc Thâm Dạ cầm lên ông nghe giắt cửa sổ thủy tinh, mỉm cười nhìn Chung Khuê ngồi ở bên trong cửa sổ thủy tinh.

Trên mặt già nua của Chung Khuê đã lui đi phong thái của ngày xưa, hắn hiện tại chỉ là một ông lão rất bình thường rất bình thường, một phạm nhân bị nhốt. Lại nói, hắn thật sự là mạng rất lớn, thân trúng mười mấy phát đạn cũng không có chết, nhưng là không may trong đó có một phát đạn xuyên thấu thân thể của hắn, đánh trúng cột sống ngực, cho nên đưa đến chi dưới hắn tê liệt. Mà sau khi cấp cứu, cảnh sát liền chính thức bắt đầu khởi tố hắn, mặc dù con chip trong chứng cớ hư hư thật thật, nhưng là Tử Thất Thất ở hãng bỏ hoang ghi lại cùng hắn đối thoại, cũng đem gì đó giấu ở trong lỗ tai ghi xuống. Mà bên trong có mấy câu là hắn chính miệng chứng nhân chứng cứ phạm tội, những thứ này đều là bằng chứng như núi chứng cứ, cho nên hắn cuối cùng bị xử ở tù chung thân, đời này chỗ thời gian còn sót lại đều muốn ở trong tù vượt qua.

Vừa tàn tật, vừa ngồi tù. Đối với hắn mà nói, không chỉ có thật sâu đả kích lòng tự ái của hắn, còn để cho hắn nhận hết nỗi khổ. Kết cục như vậy thật sự phương thức là trừng phạt hắn thống khổ nhất.

Chung Khuê nhìn bên ngoài cửa gương Mặc Thâm Dạ cầm điện thoại lên nghe, hắn cũng đồng dạng duỗi mình già nua ra tay, cầm lên ống nghe, nghe bên trong truyền đến Mặc Thâm Dạ thanh âm.

『 Chú Chung, thân thể của ông như thế nào? Có còn hay không nơi nào không thoải mái? 』 Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng mà hỏi.

『 không có, tôi rất khỏe! 』 Chung Khuê nhẹ giọng vô lực nói xong, nhưng là bất luận là sắc mặt cùng thanh âm, cũng hiển lộ ra hắn yếu đuối thần sắc có bệnh.

『 ở bên trong cuộc sống đã quen thuộc chưa? 』

『 ừ. 』

『 có đồ vật gì cần thiết? Tôi có thể thân đưa đến, xem một chút có thể hay không đưa cho ông, tôi nhớ được ông thích xem báo cùng sách, tôi lấy thêm một chút cho ông, thời gian ở đây nhàm chán cho ông giải buồn! 』

『 không sao, tôi cái gì cũng không cần! 』

『 Chú Chung...... 』 Mặc Thâm Dạ đột nhiên trầm trầm kêu hắn, nhìn hắn mất đi phong thái trước mặt, nhìn hai mắt hắn mất đi thần thái, nhìn bộ dạng hắn thống khổ gian nan. Mặc dù trong lòng có chút khổ sở, nhưng là khóe miệng lại không khỏi cười, sau đó nhẹ giọng vui vẻ nói, 『 ông có thể còn sống thật sự là quá tốt, có thể nhìn đến ông còn sống, có thể nghe được ông cùng tôi nói chuyện, tôi thật sự cảm thấy rất hạnh phúc...... 』

Chung Khuê nghe lời của hắn, hai mắt mơ hồ le lói chất lỏng óng ánh.

Ở trên thế giới này, chỉ sợ cũng chỉ có một mình hắn thật lòng hi vọng hắn có thể còn sống. Nhưng là so sánh với còn sống như vậy, thế nhưng hắn lại càng muốn muốn lựa chọn chết đi......

Hắn cả đời này phong vân một cõi, mỗi thời mỗi khắc cũng cao cao tại thượng, đem tất cả mọi người khi dễ dưới hai chân của mình. Hắn biết rõ mình làm chuyện xấu, kết quả nhất định chết sẽ rất bi thảm. Mà hắn chú ý đến từ thời điểm càng ngày càng già nua hơn, hắn cũng đã chuẩn bị xong nghênh đón cái chết, nhưng là không nghĩ tới, thế nhưng mình ở lúc cuối cùng lại thua triệt để, hơn nữa còn bị giam ở chỗ này trải qua cuộc sống không bằng chết......

Đây chính là nói báo ứng sao?

Ở trong cuộc sống này, quả nhiên thật sự có nhân quả báo ứng sao?

Chỉ là thôi, có thể nghe được lời của hắn như vậy, cũng coi là một loại an ủi.

Hắn hơi cười cười, nếp nhăn trên mặt ccũng thật sâu hiện lên, hắn theo dõi y phục trên người hoa lệ của hắn, nhẹ giọng nói, 『 hôm nay mặc khí khái đẹp trai như vậy, là có chuyện quan trọng gì sao? 』

『 ừ, chờ một chút tôi muốn đi tham gia hôn lễ! 』

『 hôn lễ a, không trách được! 』

『 Chú Chung, tôi có một chuyện muốn ông đáp ứng tôi! 』

『 chuyện gì? 』

『 tôi về sau không muốn sẽ gọi ông là Chung, tôi muốn gọi là ông nội...... Có thể không? 』

Chung Khuê mất đi thần thái hai mắt đột nhiên hiện ra một luồng sáng tỏ, hắn sống lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không có người cứ gọi qua hắn như vậy.

Khóe miệng im lặng hơi nâng lên, sau đó hắn nói, 『 tốt! 』

Mặc Thâm Dạ vui vẻ cười, giống như tiểu hài tử nói, 『 ông nội! 』

『 ừ! 』 Chung Khuê gật đầu đáp lại.

Hai người hai mắt nhìn lẫn nhau, trên mặt hiện ra nụ cười đồng dạng, mặc dù kế tiếp là một đoạn trầm mặc thật dài, nhưng mà ở tại lòng của hai người cũng là đang nói ngàn vạn ngôn ngữ.

『 thời gian thăm tù cũng sắp hết rồi, cháu cũng nên đi, không phải còn phải tham gia hôn lễ sao? 』 Chung Khuê đột nhiên nhẹ giọng mở miệng, giọng nói cùng vẻ mặt đều giống như một ông già cực kỳ hiền lành.

『 ừ, cháu lập tức đi ngay, cháu sẽ thường xuyên đến thăm ông! 』

『 đây cũng không phải là một nơi tốt, có thể không...... Cũng không cần đến rồi! 』

『 cháu sẽ thường xuyên đến, ông là ông nội của cháu, cháu nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ông! 』

『...... 』 Chung Khuê nhìn hắn trầm mặc mấy giây, sau đó nhẹ giọng nói, 『 tốt lắm, đi thôi, ông cũng vậy mệt mỏi, muốn về nghỉ ngơi! 』

『 ừ! 』 Mặc Thâm Dạ gật đầu.

『 đúng rồi! 』 Chung Khuê đột nhiên lại mở miệng, sau đó trên mặt đột nhiên lộ ra một tầng tâm tình phức tạp, hắn từ từ mở miệng, chần chờ nói, 『 nếu như cháu gặp Mặc Hình Thiên, giúp ông chuyển lời tới hắn một câu nói, nói...... Cám ơn ngươi! 』

Cám ơn?

Mặc Thâm Dạ nghi ngờ.

『 được rồi, một câu nói này là tốt rồi! 』 Chung Khuê hơi lộ ra vẻ mặt hốt hoảng, sau đó đem ống nghe cầm trong tay treo bên cửa sổ.

Mặc Thâm Dạ khẽ kinh ngạc nhìn hắn, cảnh sát bên trong vừa mới đi vào đẩy hắn đi ra tới cửa phòng.

Cám ơn?

Hắn muốn cám ơn Mặc Hình Thiên?

Quả nhiên......

Vào một ngày hai tháng trước kia, hắn cũng không có nhìn lầm.

Ở Mặc Thâm Dạ đồng thời nổ súng, Mặc Hình Thiên cũng cùng nhau bóp cò súng ở trong, nhưng là phát súng kia cũng không phải bắn Chung Khuê, mà là bắn viên đạn kia vào Mặc Tử Hàn, bởi vì hắn rất rõ ràng, Lãnh Mạc Nhiên cùng những cảnh sát kia bắn súng cũng sẽ không muốn hại Chung Khuê, cũng sẽ không trí mạng, chỉ sẽ tạo thành sát thương hoặc là bị thương, mà chỉ có Mặc Tử Hàn, nhắm ngay trái tim của hắn, nghĩ một phát giết chết hắn.

Đây chính là nguyên nhân tại sao Chung Khuê trúng mười mấy viên đạn, vẫn chưa có chết.

Tại sao Mặc Hình Thiên phải cứu Chung Khuê đây?

Là bởi vì hắn đã từng chịu hắn chăm sóc sao? Hay là bởi vì hắn không muốn để cho con trai ruột thương tâm đây?

Bất luận như thế nào......

Thật muốn cám ơn hắn, cám ơn hắn cứu Chung Khuê.

"Hô......" Hắn tại trên ghế đứng lên, thật sâu phun ra một hơi, sau đó cúp nụ cười sáng lạn, sải bước đi ra cửa nhà giam.

Muốn đi tham gia hôn lễ hai người kia, rốt cuộc có thể nhìn đến bọn họ kết thành vợ chồng.

※※※

Sân bay.

An Tường Vũ sải bước đi hướng cửa lên máy bay, trong tay cũng không có bất kỳ hành lý.

Chuyện đã kết thúc, hắn đã không cần ở lại, nên hắn rời đi, mặc dù nói không biết về sau cuộc sống của mình sẽ là cái dạng gì, nhưng là hắn tin chắc mình sẽ không lại đi trên con đường sai lệch. Cho nên bắt đầu từ nơi này khởi bước, lần nữa bắt đầu cuộc đời của hắn.

Đầu tiên, cần phải về quê nhà trước, thấy mình nhiều năm cũng không có liên lạc người nhà......

"Này, trai đẹp!"

Sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc lại đáng ghét.

An Tường Vũ hai chân từ từ dừng lại, sau đó xoay người, nhìn Vũ Chi Húc đứng cách ba bước ở ngoài. Hắn một thân y phục chỉnh trang màu đen, cà vạt hoa văn, tóc làm đường vân, trên mặt vẫn treo nụ cười xấu xa như cũ.

"Anh tới làm gì? Hôm nay không phải muốn tham gia hôn lễ sao?" An Tường Vũ lạnh lùng mở miệng.

"Mặc dù muốn tham gia hôn lễ, nhưng là Lão Bằng Hữu muốn rời đi, dĩ nhiên cũng muốn tới đưa tiễn anh!" Vũ Chi Húc mở miệng cười.

"Ai là Lão Bằng Hữu? Không cần loạn bám quan hệ!"

"Thôi, hôm nay tâm tình tôi rất tốt, cũng không đấu miệng với anh, hơn nữa thời gian hôn lễ cũng không còn nhiều lắm đã tới rồi, tôi cũng không nhiều lời với anh, chỉ tặng anh một câu nói...... Một đường đi tốt!"

An Tường Vũ nhìn cái khuôn mặt cười xấu xa kia. Tại sao phải như vậy ghét hắn đây? Bởi vì mỗi lần nhìn đến cái bộ dáng này của hắn, sẽ nhớ tới mười hai năm trước của mình, mình cùng hắn tính tình rất giống rất giống, ngay cả động tác cùng vẻ mặt, thậm chí là mở miệng nên văn chương lời ngon tiếng ngọt, cũng có mấy phần giống nhau. Nhưng sau khi trải qua thời gian dài hiểu rõ, hắn phát hiện, hắn căn bản là cùng mình hoàn toàn bất đồng. Mình là một người đàn ông mười phần hư, chỉ muốn lừa gạt phụ nữ thế nào, lừa gạt tình cảm của các cô, lừa gạt tiền của các cô, nhưng là hắn bất đồng...... Tấm lòng hắn đối với Tử Thất Thất, là chân thành, là thuần khiết, là thật tâm......

"Cám ơn!" Hắn chợt mở miệng, khóe miệng cúp nụ cười nhàn nhạt.

Vũ Chi Húc hơi có chút kinh ngạc.

Không nghĩ tới hắn cũng sẽ cười, hơn nữa cười lên vẫn là có mấy phần anh tuấn, mặc dù còn chưa kịp mình.

An Tường Vũ nghe âm thanh truyền thanh đang nhắc nhở lên máy bay, hắn im lặng xoay người, sải bước tiếp tục hướng cửa lên máy bay đi. Vô cùng không ngờ, một bên hắn đi, vừa lớn tiếng nói, "Không cần sẽ tiếp tục thầm mến người, tìm cô gái tốt thật tốt nói yêu đương đi!"

Vũ Chi Húc nghe thanh âm của hắn, trên mặt không khỏi cười một tiếng.

"Thật là người đàn ông thích xen vào việc của người khác!" Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm, sau đó xoay người cùng hắn đưa lưng về phía nhau.

Anh tuấn giơ tay lên, nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Thời gian hôn lễ sắp bắt đầu, hắn muốn lái xe nhanh một chút mới được.

Tăng nhanh dưới chân bước đến, đi ra sân bay, ngồi lên chiếc xe thể thao Bugatti vô cùng dễ thấy của mình, nhanh chóng mở lên......

Mặc dù trong lòng mơ hồ có chút đau đau, bởi vì người phụ nữ mình thầm mến sẽ phải gả làm vợ người khác, chỉ là trải qua hai tháng trước cái kia sự kiện, hắn đã hoàn toàn buông xuống. Ở trên thế giới này, chỉ có bọn họ mới phải hoàn mỹ một đôi, chỉ có bọn họ mới có thể cho lẫn nhau hạnh phúc......

Chúc phúc bọn họ...... Chúc bọn họ tân hôn vui vẻ......

※※※

Hai tháng trước.

Lúc nhà xưởng bỏ hoang nổ tung!

"Thất —— Thất ——"

"A a a a a ——"

Mặc Tử Hàn lớn tiếng gào thét, trong đôi mắt nước mắt giống như biển gầm đánh tới, trong nháy mắt mãnh liệt lao ra hốc mắt, hắn trơ mắt nhìn khói dầy đặc cuồn cuộn từ nóc nhà toát ra.

Lãnh Mạc Nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt, trong nháy mắt sửng sốt, vẫn còn ở nơi xa nghe được âm thanh, vội vàng bịt lấy lỗ tai ngồi xổm xuống.

Mặc Tử Hàn đột nhiên dùng sức tránh ra khỏi hai tay của hắn, nhanh chóng chạy hướng hãng.

"Mặc Tử Hàn ——" Lãnh Mạc Nhiên ở phía sau hắn hô to, vội vàng đuổi theo.

Đang lúc Mặc Tử Hàn vừa muốn chạy đến cửa chính, cả cửa chính đột nhiên đung đưa, từ trên khung cửa tróc ra, ngã trên mặt đất, mà Tử Thất Thất thân thể cuối cùng từ bên trong lộ ra, nhưng lúc này cô lại nằm trên mặt đất, y phục trên người bị tạc tổn hại, cánh tay cùng hai chân đều là vết tích bị thương, mà cô ấy là một đầu xinh đẹp tóc dài, cũng đã bị thiêu hủy phần lớn, mơ hồ lộ ra cái trán, nhuộm đầy máu đỏ tươi.

"Tử Thất Thất ——" Mặc Tử Hàn hô to chạy tới, hai đầu gối quỳ xuống đất, ôm lấy thân thể cô.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Em tỉnh tỉnh, mở mắt nhìn anh... Anh không cho phép em chết... Anh tuyệt đối không cho phép chết... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất"

Hắn không ngừng kêu cô, đôi tay hơi lắc lắc thân thể của cô, muốn đem cô đánh thức, nhưng nhìn cô vết thương đầy người rồi lại sợ nữa làm bị thương cô, cho nên rồi lập tức ngưng tất cả động tác, run rẩy chỉ đem trên người của cô ôm lấy.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Không cho phép chết, anh không cho phép em chết, sống lại cho anh, mở mắt cho anh, Tử Thất Thất.. Nhanh lên một chút mở mắt a, nhanh lên một chút nói với anh em không có sao, Tử Thất Thất....."

Mặc Tử Hàn khóc không thành tiếng ra lệnh, nước mắt giống như nước lũ vỡ đê từ trong mắt xông ra, chảy xuống khuôn mặt, nhỏ xuống trên mặt Tử Thất Thất.

Chợt......

Lông mi Tử Thất Thất thật dài không ổn định khẽ lay động, sau đó từ từ mở ra hai mắt của mình, loáng thoáng nhìn mặt của Mặc Tử Hàn, mặc dù vẫn chưa thấy rõ, nhưng là, kia giống như nước mưa bình thường không ngừng rơi xuống trên mặt cô, để cho cô biết, hắn đang khóc....khóc thương tâm......

"Mặc... Tử Hàn..." Cô khàn khàn mở miệng, phát ra nhỏ nhất nhỏ nhất thanh âm.

Mặc Tử Hàn nghe được âm thanh của cô, hai mắt nhìn cặp mắt hơi mở ra của cô, vui vẻ cười nói, "Tử Thất Thất... Em còn sống, thật tốt quá.... Thật tốt quá..."

Tử Thất Thất nghe thấy giọng của hắn, khóe miệng khẽ gợi lên nụ cười. Cô dùng hết sức trên người run rẩy từ từ nâng lên tay của mình, nhẹ nhàng đụng vào mặt tràn đầy nước mắt của hắn, sau đó lần thứ nhất khàn khàn mở miệng, vô lực nói, "Ngu... Đứa ngốc... Anh là.... Là đàn ông... Sao... Thế nào... Có thể... Khóc đấy..... em... em nói rồi... em không biết... Sẽ không chết.... em... em... em tuyệt đối...... Sẽ không chết...... Tuyệt đối...... Tuyệt đối...... Tuyệt đối......"

Cô yếu đuối không ngừng nói lại hai chữ cuối cùng, giống như là tự cấp cho mình tăng cường lòng tin.

Cô không cần chết......

Coi như trái tim của cô ngừng đập, coi như trái tim của cô bị người đào đi, coi như cô không có hô hấp...... Cô cũng tuyệt đối không muốn chết!

Cô nói qua muốn vẫn bồi bên người hắn, cô nói qua muốn vẫn một mực cùng với hắn, tuyệt đối sẽ không sẽ rời hắn đi, cho nên hắn không thể chết được...... Cô không thể chết được...... Tuyệt đối không thể chết......

Mặc Tử Hàn nghe cô nói đứt quãng, nhìn mặt cô đầy máu tươi, nước mắt không cách nào ngừng, không ngừng chảy......

"Em...... Tuyệt đối...... Sẽ không chết...... em muốn...... Còn sống...... em muốn...... Cùng với anh...... em không cần chết...... Không cần...... Chết...... Không cần chết...... Không cần...... Không...... Muốn......" Tử Thất Thất thanh âm càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng vô lực, mà đang lúc cô không ngừng nỉ non, khẽ mở mắt ra con ngươi lại một lần nữa khép lại, mà không dừng tái diễn âm thanh, cũng dừng lại theo.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất..." Mặc Tử Hàn hốt hoảng kêu cô, lớn tiếng kêu cô, trái tim sợ hãi giống như bị bóng tối bao vây.

Lãnh Mạc Nhiên đứng ở bên người nhìn bộ dáng hắn bây giờ, vội vàng mà nói, "Mặc Tử Hàn, anh không cần gọi cô ấy nữa, nhanh lên một chút đưa cô ấy đi bệnh viện, có lẽ còn phải một đường hi vọng!"

Đúng! Đúng!

Muốn đưa đi bệnh viện!

Phải đi bệnh viện!

Mặc Tử Hàn hốt hoảng thần trí rốt cuộc từ từ khôi phục, hắn ngay lập tức đem Tử Thất Thất từ trên mặt đất ôm lấy, rất nhanh sau đó chạy hướng xe đỗ nơi xa.

Lãnh Mạc Nhiên đi theo phía sau hắn, đem Mộng Thiến Tâm hoảng hốt kéo tới, vội vàng rời khỏi nơi này.

......

Năm giờ sau.

Bệnh viện tư nhân Bạch Vân.

Cửa phòng cấp cứu.

Mặc Tử Hàn, Mặc Hình Thiên, Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, An Tường Vũ, năm người cũng đứng ngoài cửa cấp cứu, mà năm người than thể cao lớn trong nháy mắt liền đem ngoài cửa trống trải thành vô cùng chật chội. Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Ân, Mặc Thiên Ái, ba người lúc này cũng còn không biết đã xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn họ như cũ giống như mỗi ngày một dạng, của mình làm chuyện của mình.

Mặc Tử Hàn hai mắt nhìn Tử Thất Thất tiến vào phòng cấp cứu cũng không có từ phòng cấp cứu rời đi, mà thái độ của hắn cũng từ một khắc kia giống như dừng hình, không có bất kỳ biến hóa, còn có hắn nắm thật chặt hai tay của mình, cũng không có nhất thời thư giãn, giống như là tự cấp mình chống đỡ lực lượng đi xuống, cũng rất giống là cho mình tin chắc Tử Thất Thất sẽ hồi tỉnh.

Bên cạnh hắn Mặc Hình Thiên thỉnh thoảng chuyển qua ánh mắt, nhìn mặt của hắn, sau đó hơi than thở, dời tầm mắt đi.

Hơn ba mươi năm trước, bởi vì hắn vô năng, cho nên biến thành bộ dáng bây giờ, mà bây giờ hay bởi vì sự bất lực của mình, mà để cho con gái mình bị thương nghiêm trọng như thế.

Làm cha như hắn, thật sự là quá vô dụng...... Vô dụng chí cực!

Mà đứng ở sau lưng Mặc Tử Hàn hai thước xa Mặc Thâm Dạ, đầu thật thấp, trong lòng không khỏi lo lắng Tử Thất Thất, còn lo lắng đang một người khác phòng cấp cứu Chung Khuê. Rõ ràng đã đáp ứng Tiểu Lam sẽ bảo vệ Tử Thất Thất, nhưng là cô bây giờ lại nằm ở trên bàn phẫu thuật, mà người đã từng đối với mình có ân, giống như là ông nội bình thường, hiện tại cũng nằm trên bàn phẫu thuật. Rốt cuộc mình làm cái gì? Mà chuyện tại sao lại phát triển trở thành như vậy?

Đây là lỗi của hắn!

Là lỗi của hắn!

Ở nơi này so sánh ba người, thái độ Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ, muốn bình tĩnh rất nhiều.

Bọn họ cũng cùng giống Mặc Tử Hàn nhìn cửa phòng cấp cứu, lẳng lặng, chờ đợi Tử Thất Thất từ bên trong ra ngoài. Bọn họ tin chắc, Tử Thất Thất nhất định sẽ bình an vô sự.

Đột nhiên!

Cửa phòng cấp cứu đột nhiên bị mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, gở bỏ mũ ở trên đầu cùng khẩu trang ở mặt ra.

"Tử Thất Thất như thế nào?" Mặc Tử Hàn trước tiên đi tới bên cạnh hắn, khẩn trương hỏi.

Mặc Hình Thiên, Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, An Tường Vũ, bốn người sau đó cùng nhau đem bác sĩ vây quanh, dùng thần sắc giống nhau, nhìn hắn, chờ đợi câu trả lời của hắn.

"Ai......" Bác sĩ đầu tiên là thật sâu thở dài một cái, đem lo lắng của mọi người cũng thật cao treo lên, sau đó hắn lại hơi cười cười nói, "Các anh yên tâm, Tử Thất Thất, cô ấy không có sao!"

Trong nháy mắt, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, căng thẳng trên mặt lộ ra nụ cười an tâm.

Mặc Tử Hàn nhìn bác sĩ, nhất thời còn không dám tin tưởng lỗ tai mình, không khỏi lại hỏi, "Tử Thất Thất thật không sao? Cô ấy thật không sao sao?"

"Ừ!" Bác sĩ gật đầu, sau đó cười nói, "Hoàn hảo quần áo bên trong Tử Thất Thất mặc là y phục đặc thù, cho nên lúc nổ mới không có thương tổn đến nội tạng, chỉ là trên tay chân cũng có không ít ngoại thương, cánh tay phải cũng có gãy xương, còn lại đều là một chút vết thương nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến tánh mạng, nhưng là cái trán của cô ấy lúc nổ đánh thẳng vào, đụng phải vật cứng, chảy không ít máu, cho nên hiện tại vẫn còn hôn mê, hơn nữa còn có não chấn động hơi nhỏ, cho nên tốt nhất là muốn quan sát mấy ngày nữa, nhưng là các anh không cần lo lắng, cô ấy sẽ rất nhanh bình phục!"

Nghe hắn giải thích cặn kẽ, trên mặt Mặc Tử Hàn lộ ra nụ cười mừng rỡ.

Hắn mới vừa nói Tử Thất Thất quần áo bên trong là y phục đặc thù, nguyên lai là kiện y phục kia cứu cô......

Không khỏi nhớ lại, nhớ lại chuyện mấy ngày trước......

......

"Em ở đây làm gì?"

"Em ở mở quà a!"

"Quà tặng? Người nào đưa?"

"Là tiểu Lam khiến Thâm Dạ đem đến cho tôi, nha đầu kia thần thần bí bí gọi tôi về đến nhà mới có thể mở ra, nhất định vậy là cái vật gì kỳ quái."

Mặc Thâm Dạ nghe cô..., tò mò ngồi ở bên giường, cũng muốn xem một chút bên trong rốt cuộc chứa vật gì.

Tử Thất Thất đem sợi dây buộc hộp quà tặng cởi ra, sau đó mở hộp ra nhìn đồ vật đặt ở bên trong, trong nháy mắt, hai người đều lộ ra khỏi biểu tình thất vọng.

"Đây là vật gì à?" Mặc Tử Hàn hỏi.

"Anh là ngu ngốc sao? Không nhìn ra đây là bộ y phục sao?"

“Em mới ngu ngốc, không thấy đây là hai kiện y phục sao?" Mặc Tử Hàn nói xong, liền đem y phục thật chỉnh tề từ trong hộp quà tặng lấy ra, còn cố ý giơ lên một ống quần tương đối dài bốn góc quần lót, run lên.

Mà lúc y phục kỳ quái sau khi bị lấy ra, ở hộp dưới đáy hộp còn có một phong thư.

Tử Thất Thất nhìn tin, không khỏi 囧 một chút!

Theo lý thuyết, nếu như là tin lời nói, nên đặt ở trên hộp mặt mới đúng chứ? Quả nhiên tác phong Tiểu Lam làm việc còn là cùng các nhân vật lớn bất đồng a.

Cầm lên phong thư, rút ra giấy viết thư bên trong, mở ra, phía trên viết mấy hàng chữ màu đen rồng bay phượng múa:

Cho ta thân ái lại thân ái bảo bối Tử Thất Thất:

Bộ y phục này ta là tốn bảy bảy bốn mươi chín ngày, dùng hai tay của mình một cây kim một sợi chỉ làm xong, là đặc biệt vì ta thân ái lại thân ái bảo bối Tử Thất Thất đặc biệt chế luyện. Mặc dù mặt ngoài nhìn qua không quá mốt, nhưng mà ta lại bảo đảm ta thân ái lại thân ái bảo bối Tử Thất Thất sau khi mặc vào, trước sau lồi lõm, trong nháy mắt sẽ bày biện ra ‘S’ kiểu vóc người hoàn mỹ, tuyệt đối sẽ làm cho một người gọi Mặc Tử Hàn, trong nháy mắt đối với ngươi sinh ra nào đó ‘ tính ’ thú vị. Hơn nữa bộ y phục này đông ấm hạ mát, tu thân gầy eo, nói mông chen ngực, là mỗi nữ nhân cũng không thể ít chuẩn bị, cho nên...... Ta thân ái lại thân ái bảo bối Tử Thất Thất, cô nhất định phải mỗi ngày đều mặc cho tôi, bất kể là ban ngày hay là trời tối, 24h không cho phép cởi, dĩ nhiên làm chuyện gì đó có thể miễn cưỡng ngoại trừ.

PS: nếu như cô dám không theo lời của tôi nói đi làm, như vậy hậu quả...... Hai người các cô cần phải cùng nhau a!

( góc phải phía dưới) yêu ngươi lại yêu ngươi Tiểu Lam!

......

Sau khi đọc xong phong thư này, Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn trên mặt cũng trượt rất nhiều điều hắc tuyến.

"Xin hỏi: cuối cùng ‘ hai người các cô ’ là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ là em cùng anh chứ?" Mặc Tử Hàn nghi ngờ hỏi.

"Anh đáp đúng! Chính là anh cùng em!"

"Này cùng anh có quan hệ thế nào? Cũng không phải là cho anh mặc đấy!"

"Đây chính là trong truyền thuyết: quan hệ bám váy đàn bà! Anh liền ngoan ngoãn tiếp nhận đi!"

"À? Còn có loại không nói đạo lý đạo lý này đây? Chỉ là, nếu là người ta có ý tốt, em liền ngoan ngoãn mỗi ngày đều mặc đi!"

"Em không cần, khó coi chết đi được!"

"Sẽ không, nhìn rất tốt, hơn nữa công hiệu rất tốt, đông ấm hạ mát, tu thân gầy eo, còn có thể nói mông chen ngực......"

"Người kia sao thích, không bằng anh tới mặc!"

"Anh? Thôi, quân tử không đoạt vẻ đẹp của người!"

"NONONO! Hiện tại lưu hành chính là, quân tử có thành nhân vẻ đẹp! Đến đây đi...... Mặc vào cho em xem!"

"Này, em làm gì đấy? Chớ cởi y phục của anh a!"

"Đến đây đi đến đây đi, cho em nhìn xem công hiệu rốt cuộc như thế nào!"

"Không cần...... Em đừng cởi y phục của anh, em nữa cởi, anh liền xơi em hết."

"Oa...... Anh làm gì đấy? Buông em ra á..., sắc lang......"

............

Mặc Tử Hàn từ trong hồi ức hồi hồn, nụ cười khóe miệng vẻ bề ngoài càng thêm vui vẻ.

Thì ra là quà tặng Phương Lam cho cô là một y phục tương tự áo chống đạn, người phụ nữ kia quả nhiên còn là cùng trước kia một dạng, không có lúc nào là đều ở đây vì nghĩ an toàn của Tử Thất Thất.

Thật là thật cám ơn cô......

Cám ơn cô cứu Tử Thất Thất một mạng!

※※※

Trở lại hai tháng sau.

Kết hôn trong lễ đường.

Phòng hóa trang.

Tử Thất Thất ngồi ở trước bàn hóa trang. Cô một thân áo cưới trắng như tuyết, làn váy thật dài, rơi đầy đất, mà thiết kế lên người đem lấy thân thể mảnh khảnh của cô thật chặt bao lại, vô số viên kim cương lóe sáng làm đẹp ở băng gạc trắng như tuyết. Mà trên cổ trắng noãn là dây chuyền kim cương Mặc Tử Hàn tỉ mỉ lựa chọn, vành tai thượng vòng tai, là hình trái tim, mà ở đỉnh cao, vây quanh màu bạc Lưu Tô, Lưu Tô thoáng có chút dài, nhẹ nhàng đụng vào bả vai cô.

Nhưng toàn thân cao thấp xinh đẹp của cô, cực kỳ xinh đẹp nhất, đúng trên mặt cô nụ cười, bộ dạng tràn đầy hạnh phúc, làm cho người ta nhìn sẽ cảm giác mình lòng của cũng ngọt ngào đi theo.

"Ai......" Người khác đột nhiên thật dài than thở, sau đó cố làm bi thương nói, “Mình thân ái lại thân ái bảo bối Tử Thất Thất rốt cuộc phải lập gia đình rồi, mặc dù mình rất vui vẻ, nhưng mà lòng của mình thật là đau nha, đây quả thực giống như là lấy đi một miếng thịt trong lòng của mình vậy, ô...... Bảo bối Tử Thất Thất của ta......"

Phương Lam đứng ở phía sau của cô, mặc toàn thân lễ phục dâu phụ, trong tay cầm một khăn tay màu trắng, làm bộ lau chùi trên ánh mắt mạc tu hữu nước mắt.

Tử Thất Thất hai mắt hơi nâng lên, xuyên thấu qua gương trước mặt, nhìn bên trong cô, cười nói, "Được rồi, không cần giả bộ khóc, mình lập gia đình, giữa chúng ta cũng sẽ không có bất kỳ biến hóa nào đấy!"

"Thật?" Phương Lam hơi quệt mồm, lộ mặt tội nghiệp.

"Thật thật thật, vô cùng thật!" Tử Thất Thất kiên định lại kiên định trả lời, cùng sử dụng lực gật đầu.

"Ai nha, đầu của bạn không nên lộn xộn, kiểu tóc cũng rối loạn!" Phương Lam vui vẻ nhìn cô, đôi tay liền tranh thủ đầu cô lộn xộn cố định, sau đó nhẹ nhàng cắt tỉa.

Bởi vì hai tháng trước liên quan đến vụ nổ, mái tóc dài xinh đẹp của Tử Thất Thất bị thiêu cháy hơn phân nửa, chỉ còn lại tóc ngắn khẽ sóng vai. Phương Lam canh chừng cô tóc ngắn, chân mày đột nhiên hơi cau mày, mới vừa vui vẻ vẻ mặt trong nháy mắt có vẻ có chút mất mác, đau lòng nói, "Đáng tiếc người kia một đầu tóc dài, không muốn biết đợi đến lúc nào thì mới có thể thật dài, còn có......" Cô nói xong, ngón tay liền nhẹ nhàng đụng vào tóc mai cố ý cắt ngang trán, chân mày lại sâu hơn một chút, càng thêm đau lòng nói, "Lại để lại vết sẹo trên mặt, Mặc Tử Hàn đó, thật là không có dùng, thế nhưng để cho bạn bị thương, sớm biết mình liền theo Thâm Dạ đồng thời trở về rồi!"

Tử Thất Thất nhìn trên mặt cô lộ ra vẻ mặt lại đau lòng, mỉm cười từ từ quay đầu, canh chừng cô mặt, nói, "Tóc sẽ rất nhanh dài, vết sẹo trên mặt cũng không có ở ngoài sáng lộ ra, không có chuyện gì, bạn không phải lộ ra vẻ mặt như thế rồi, hôm nay là ngày mình kết hôn, là ngày vui vẻ nhất hạnh phúc nhất, làm sao bạn có thể lộ ra vẻ mặt như thế đây? Mình muốn tức giận kìa!"

"Dạ dạ dạ!" Phương Lam có chút oán trách nói, lần nữa lấy tay cường ngạnh quay đầu của cô lại, vừa vì cô đeo sa lên đầu, vừa nói, "Mình hiểu biết rõ rồi, hôm nay là ngày tân hôn của bạn, mình tất cả đều nghe theo bạn, mình cười, mình cười, mình dùng sức cười, được chưa!"

Cô nói rồi, liền kéo ra hai khóe miệng của mình thật to, lộ ra nụ cười vô cùng khoa trương.

Tử Thất Thất đối mặt với gương, nhìn cô trong kính, nhìn trên mặt kỳ quái của cô, đột nhiên không nhịn được phá lên cười, "Ha ha ha...... khuôn mặt tươi cười kỳ quái, xấu hổ chết rồi, ha ha ha......"

"Xú Nha Đầu, bạn dám nói mình xấu xí?" Phương Lam tức giận.

"Ha ha ha...... Thật, không tin chính bạn xem một chút nha, ha ha ha......" Tử Thất Thất nhai đi nhai lại, cười bụng cũng có chút đau.

Phương Lam nhìn nụ cười của cô, mặc dù có chút muộn khí, nhưng lại cũng là cực kỳ vui vẻ, cô cố ý sưng mặt lên, lần thứ ba dùng đôi tay cố định đầu của cô, đem vương niện kim cương đeo vào trên đầu của cô, sau đó nói, "Xú Nha Đầu, hôm nay nhìn bạn kết hôn, mình liền không so đo với bạn, chỉ là chờ lúc mình kết hôn, mình nhất định sẽ đòi từ trên người bạn gấp đôi!"

"Bạn kết hôn? Lúc nào?" Tử Thất Thất hưng phấn hỏi.

"Hừ! Đang ở tương lai không lâu!" Phương Lam cố ý đánh đố.

Tương lai không lâu?

Tử Thất Thất hơi nhếch lên đôi môi, sau đó liếc cô một cái nói, “Bạn không phải nói cho mình biết, mình liền đi hỏi Thâm Dạ!"

"Bạn hỏi hắn làm gì? Mình....mình cũng không phải là cùng hắn kết hôn!"

"Không phải cùng hắn? Đừng đùa mình, trên cái thế giới này trừ hắn ra, không ai dám cưới bạn á!"

"Bạn nói cái gì?"

"Còn muốn để cho mình nói nữa một lần sao? Mình sợ đả kích tự ái của bạn nha!"

"Tử Thất Thất, cái người này cái xú nha đầu, xem mình như thế nào thu......"

"Ai nha!" Tử Thất Thất đột nhiên kinh ngạc ra tiếng, cắt đứt lời của cô. Cô đột nhiên từ trên ghế đứng lên, sau đó hốt hoảng nói, "Kết hôn khi đến lúc, bỏ lỡ giờ lành đã có thể không xong, ta đi trước Hàaa...!"

Cô nói xong, liền kéo lên làn váy thật dài của mình, hướng cửa phòng đi.

"Tử Thất Thất bạn đợi mình một chút, tóc của bạn còn chưa có chuẩn bị xong đâu, giày của bạn còn chưa có đi đấy...... này..... này....."

Gay gắt, quyết liệt trong phòng hóa trang, vang vang âm thanh hai nữ nhân vui vẻ...

............

......

Trong lễ đường.

Khắp nơi đều để hoa bách hợp xinh đẹp thánh khiết, mùi hoa phiêu dật, hương thơm truyền lại.

Trên đại sảnh, tân khách ngồi đầy chỗ, trên mặt của mỗi người cũng treo nụ cười vui vẻ, mỗi người đều trang phục lộng lẫy tham dự, mỗi người đều mang tràn đầy chúc phúc. Mà ở chỗ ngồi ở hàng thứ nhất, Mộng Thiến Tâm cùng Bách Mạc Lệ hai người phụ nữ ngồi ở chủ vị, sau đó bên trái là Lãnh Mạc Nhiên, cùng Vũ Chi Húc mới vừa đến, mà phía bên phải còn lại là Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Ân, Mặc Thiên Ái, cùng Tuyết Lê, bọn họ toàn bộ đều mặc tây trang nho nhỏ cùng lễ phục, vô cùng đáng yêu.

Mà hôm nay chú rể Mặc Tử Hàn đứng ở thảm đỏ cuối cùng, người hắn mặc chính trang Tuxedo màu đên, áo sơ mi màu trắng tinh, cổ áo đeo cà vạt màu bạc, ngực túi mang một bông hoa hồng màu hồng, cả người nhìn qua anh tuấn bất phàm, đẹp trai bức người, mà một đầu rối bù tóc ngắn lởm chởm được chải tóc đánh cho thành một tạo hình anh tuấn, ngay cả trên mặt của hắn cũng thoáng hiện lên một tầng phấn lót, đem chính mình anh tuấn nhất tai thời khắc này bày ra.

Hắn bắt đầu đi vào lễ đường này, hai mắt liền nhìn chằm chằm thảm đỏ mới, nụ cười đầy mặt, vội vàng chờ đợi Tử Thất Thất xuất hiện hiện.

"Tôi nói em rể, cậu từ vừa mới bắt đầu liền mỏi mắt chờ mong nhìn cửa chính, cậu gấp cái gì nha, em gái tôi sẽ không chạy, nếu như cô ấy chạy, tôi nhất định sẽ giúp cậu bắt trở lại đấy!" Mặc Thâm Dạ mặc tây trang phù rể màu trắng đứng ở bên người hắn, mặt bất cần đời cùng hắn nói giỡn.

Mặc Tử Hàn nghe được âm thanh của hắn, chân mày không khỏi hơi nhíu lên, hai mắt cuối cùng từ thảm đỏ mới dời đi, dùng sức nhìn chằm chằm mặt của hắn, sau đó nhỏ giọng nói, "Nếu như không phải là Tử Thất Thất nhất định muốn anh làm phù rể cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cho anh đứng ở chỗ này, hơn nữa ngay cả thiếp mời cũng sẽ không cho anh, cho nên anh tốt nhất không nên chọc tôi, tôi không nghĩ hôm nay thấy có người chết ở trước mặt của tôi!"

"Làm gì nói kinh khủng như vậy, nói thế nào chúng ta đã từng cũng đã làm anh em, anh cần gì như vậy nhằm vào tôi đây?" Mặc Thâm Dạ gương mặt khuôn mặt u sầu, bất đắc dĩ nói.

"Anh câm miệng cho tôi!" Mặc Tử Hàn nhỏ giọng ra lệnh.

"Ai......" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng than thở, sau đó lắc đầu nói, "Rõ ràng khi còn bé đáng yêu như vậy, luôn là đi theo cái mông của tôi sau kề cận tôi, thật là làm cho người hoài niệm rồi, hoài niệm bộ dáng lúc anh gọi tôi là anh trai."

"Anh......" Mặc Tử Hàn trước mặt gò má lúng túng có chút ửng hồng, hai mắt hung tợn nhìn chằm chằm hắn.

Mặc Thâm Dạ vui vẻ cười, đắc ý nói, "Làm gì nhìn chằm chằm tôi xem? Chưa từng thấy qua trai đẹp sao?"

Trai đẹp?

Mặc Tử Hàn tay phải nắm chặt, nếu như không phải là bởi vì hôm nay là ngày mình kết hôn, hắn hiện tại nhất định một quyền đánh vào trên mặt của hắn, cho hắn biết cái gì tự biết rõ.

Chợt......

Trong lễ đường vang lên nhạc hôn lễ khúc quân hành, Mặc Tử Hàn đột nhiên quay đầu, hai mắt lần nữa nhìn về phía thảm đỏ. Lúc này, Tử Thất Thất mặc áo cưới trắng như tuyết xuất hiện ở cửa giáo đường, hai chân cô bước thật dài trên thảm đỏ, tay phải bám cánh tay Mặc Hình Thiên, tay trái cầm hoa cô dâu xinh đẹp, hai người cùng nhau từng bước từng bước, từ từ đi về phía hắn.

Tử Thất Thất đi theo Mặc Hình Thiên bước đến, chậm rãi đi về phía trước, cô hơi ngẩng đầu chống lại hai mắt Mặc Tử Hàn, trong nháy mắt xấu hổ, để cho cô có chút bối rối cúi đầu, sau đó khóe miệng ẩn tàng nụ cười không rõ, dưới chân tiếp tục từng bước từng bước lên trước.

Mặc dù, đó cũng không phải là lần đầu tiên cô bước lên điện đường kết hôn, nhưng là loại tràn đầy hạnh phúc này cũng là lần đầu tiên xuất hiện ở bên trong trái tim của cô, có chút hưng phấn, dáng vẻ nóng nảy, muốn tăng nhanh bước tiến của mình, muốn lập tức đi ngay đến trước mặt của Mặc Tử Hàn, nhưng là loại hưng phấn cùng cảm giác nóng lòng, nhưng cũng không xấu.

Rốt cuộc......

Mặc Hình Thiên mang theo con gái bảo bối của mình Tử Thất Thất đi tới trước mặt của Mặc Tử Hàn, khoảng cách của hai người chỉ có một bước xa. Mặc Tử Hàn nhìn áo cưới Tử Thất Thất mặc, nhìn trên mặt cô đỏ hồng nhàn nhạt cùng nụ cười mĩ lệ, trái tim đột nhiên kịch liệt nhảy lên, hưng phấn muốn lập tức ôm cô vào trong ngực mình.

Mặc Hình Thiên nhìn mặt của Mặc Tử Hàn, cười đem tay mình kéo bàn tay Tử Thất Thất cầm lên, sau đó dùng một cái tay khác cầm tay Mặc Tử Hàn, đem tay của hai người đặt chung một chỗ, nhẹ giọng nói, "Mặc Tử Hàn, ta đem con gái bảo bối của ta giao cho con rồi, con về sau không được phép khi dễ con gái ta, nhất định phải yêu no, cho nó tất cả đồ tốt nhất, để cho nó hạnh phúc!"

“Con biết rồi!" Mặc Tử Hàn trả lời ngay, đem tay Tử Thất Thất nắm thật chặt.

Tử Thất Thất từ từ ngẩng đầu lên, nhìn mặt của hắn, cười chống lại hai mắt thâm tình của hắn.

Đứng ở một bên Mặc Thâm Dạ cùng Phương Lam nhìn đến bọn họ hạnh phúc, cũng đều lộ ra nụ cười vui vẻ, mà chỗ ngồi các tân khách, trên mặt cũng đều hiện lên đồng dạng nụ cười, nhìn hai người đẹp đôi.

Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn thâm tình nhìn nhau, sau đó cùng nhau cười hạnh phúc, lại cùng nhau xoay người, đối mặt với mục sư đứng ở dưới thập tự giá.

Mục Sư nhìn đôi tân nhân này, cười trước gật đầu một cái, sau đó dùng giọng nói vang dầy cộm nặng nề mở miệng:

"Mặc Tử Hàn tiên sinh, anh nguyện ý cưới Tử Thất Thất tiểu thư làm vợ sao? Bất luận nghèo khó hoặc Phú Quý, ngã bệnh hoặc khỏe mạnh, vui vẻ hoặc ưu sầu, cũng yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, tôn kính cô ấy, tiếp nhận cô ấy, cũng cùng với cô ấy trung trinh không đổi, cho đến chết?"

"Tôi nguyện ý!" Mặc Tử Hàn trả lời.

"Tử Thất Thất tiểu thư, cô nguyện ý gả cho Mặc Tử Hàn tiên sinh làm vợ sao? Bất luận nghèo khó hoặc Phú Quý, ngã bệnh hoặc khỏe mạnh, vui vẻ hoặc ưu sầu, cũng thương anh ấy, chăm sóc anh ấy, tôn kính anh ấy, tiếp nhận anh ấy, cũng cùng anh ấy trung trinh không đổi, cho đến chết?"

"Tôi nguyện ý!" Tử Thất Thất cười, hạnh phúc trả lời.

"Dưới sự chứng kiến của thần linh, ta tuyên bố, Mặc Tử Hàn tiên sinh cùng Tử Thất Thất tiểu thư...... Chính thức trở thành vợ chồng!"

Trong nháy mắt, tân khách chỗ ngồi tất cả mọi người cười vỗ tay, chúc phúc bọn họ trải qua trùng điệp trắc trở, rốt cuộc trở thành vợ chồng.

Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất lại một lần nữa cùng nhau xoay người, nhìn chỗ ngồi mỗi người tân khách, sau đó hai người lại một cùng chừng xoay người, mặt đối mặt đứng, ngắm nhìn lẫn nhau. Phương Lam tại lúc này đi tới bên cạnh bọn hắn, đem nhẫn kim cương cầm trong tay đưa về phía bọn họ.

Mặc Tử Hàn cầm lên chiếc nhẫn, đeo chiếc nhẫn vào trên ngón vô danh của cô.

Tử Thất Thất cầm lên chiếc nhẫn, giống nhau đeo vào trên ngón vô danh của Mặc Tử Hàn.

Hai người nhìn chiếc nhẫn trên ngón vô danh của mình, nhìn vật chứng liến tình yêu của họ, sau đó Tử Thất Thất ngẩng đầu lên, nhìn hai mắt hắn, Mặc Tử Hàn là hơi cúi đầu, nhìn cặp mắt cô, hai người ở trước mặt mọi người, từ từ đến gần, sau đó dán môi ở chung một chỗ, thật sâu hôn đối phương, thể hiện tình yêu nồng đậm của họ.

Tân khách ngồi dưới nhìn bọn họ ôm hôn, cũng hơi đỏ gò má, cũng gật đầu chúc phúc, chỉ có chỗ ngồi hàng thứ nhất phía bên phải tân khách. Mặc Thiên Tân đưa tay bưng kín cặp mắt Mặc Thiên Ân bên cạnh, nói, "Thiếu nhi không nên!"

Mặc Thiên Ân dựa theo động tác của hắn, bưng kín mặt của Mặc Thiên Ái, giống nhau nói, "Thiếu nhi không nên!"

Mặc Thiên Ái thật cao nổi lên miệng, trả thù tính vươn tay bưng kín ánh mắt Tuyết Lê bên cạnh, cũng nói, "Thiếu nhi không nên!"

Tuyết Lê không có bất kỳ phản ứng, mặc cho cô che hai mắt của mình.

Mặc Thiên Ái đột nhiên cau mày, oán trách mà nói, "Anh trai quá ích kỷ, tự mình một người nhìn, anh không phải cũng là thiếu nhi sao?"

"Xin lỗi, anh bây giờ là thiếu niên! Thật đúng là: một chữ kém, chính là ngàn dặm xa a!" Mặc Thiên Tân đắc ý cải chính.

"Hừ!" Mặc Thiên Ái tức giận tiếng hừ.

Mặc Thiên Ân là vẫn trầm mặc. Dù sao cũng không phải là chưa từng thấy qua. Trong lòng hắn nghĩ như vậy.

......

Sau khi nghi thức kết hôn tiến hành xong, tất cả mọi người đi tới lễ đường bên ngoài. Ba người năm người đứng chung một chỗ nói chuyện phiếm, mà Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất là không ngừng cùng các tân khách chụp hình. Nhưng mà lúc chụp ảnh đầu tiên, hai người bọn họ còn lựa chọn chụp ảnh gia đình.

Để cho Mặc Hình Thiên, Mộng Thiến Tâm, cùng Bách Mạc Lệ ba người ngồi ở hàng trước nhất, Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất đứng ở sau lưng, Phương Lam đứng ở bên người Tử Thất Thất, thân mật ôm cánh tay của cô, Mặc Thâm Dạ là đứng ở bên người Phương Lam, dùng sức nắm cả hông của cô. Vũ Chi Húc đứng ở bên cạnh Mặc Tử Hàn như cũ treo nụ cười xấu xa. Còn lại bốn đứa trẻ, ở hàng thứ nhất đứng hai bên. Bên phải, Mặc Thiên Tân vui vẻ quỳ một chân trên đất, làm nũng ôm hông Mặc Hình Thiên, Tuyết Lê ngơ ngác đứng ở bên người hắn, bên trái, Mặc Thiên Ân dán thật chặt Bách Mạc Lệ, tay của hai người thật chặt cùng nhau, vô cùng thân mật, mà Mặc Thiên Ái cũng là thật cao quệt mồm đứng ở bên người Mặc Thiên Ân, có chút bực bội.

"Mọi người cười vui vẻ lên chút, muốn chụp sao!" Thợ chụp ảnh chuyên nghiệp cầm máy chụp hình hướng về phía cả nhà bọn họ, ngón tay đặt ở trên nút bấm, chuẩn bị đè xuống.

Đột nhiên!

Mặc Thiên Ái hai mắt thoáng qua một đạo ánh sáng, cô vui vẻ chạy đến ngoài ống kính, kéo Mộc Sâm vẫn đi theo cô đang đứng ở một bên, kéo hắn vào trong màn ảnh, sau đó lôi tay của hắn dùng sức kéo xuống phía dưới, phía bên phải Mộc Sâm đột nhiên nghiêng xuống phía dưới, Mặc Thiên Ái nhân cơ hội, vui vẻ quệt mồm, hôn lên gò má của hắn.

"Rắc rắc!"

Nút bấm đè xuống, ảnh gia đình thật sâu khắc xuống.

Sau, tất cả mọi người bởi vì hành động vừa rồi của Thiên Ái mà kinh ngạc nhìn Mộc Sâm.

"Tiểu......chị Tiểu Tiểu, chị......" Mộc Sâm lúng túng mở miệng, cứng nhắc trên mặt mơ hồ lộ ra rặng mây đỏ.

Mặc Thiên Ái hoàn toàn không có bất kỳ xấu hổ cùng lúng túng, thậm chí cố ý không để ý tới Mộc Sâm hốt hoảng, vui vẻ lôi kéo Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn nói, "Cha, mẹ, con muốn một mình với cha mẹ chụp hình!"

"Tốt!"

"Tốt!"

Hai người trăm miệng một lời đáp ứng.

"Không được, anh là anh cả, anh trước chụp!" Mặc Thiên Tân đột nhiên chen miệng, chỉ cao khí ngang nhìn Mặc Thiên Ái.

"Em là bé nhất, nên anh để em mới đúng!" Mặc Thiên Ái lại cùng hắn cãi vả.

"Anh là lớn nhất, anh nói là, anh trước chụp!"

"Không được, em nói ra trước, em trước chụp!"

"Anh trước chụp!"

"Em trước!"

Nhìn hai người tranh đoạt không nghỉ, Mặc Thiên Ân trầm mặc đi tới bên người Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất, sau đó dắt tay của bọn hắn nói, "Cha mẹ, nhìn ống kính!"

Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn cùng nhau nhìn về phía thợ chụp ảnh.

Thợ chụp ảnh rất chuyên nghiệp bắt được cái trong nháy mắt này, đem hình chụp được. Mà ở tấm hình này, hắn không chỉ có theo lên ba người bọn họ, còn cố ý đem cãi vả của Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thiên Ái cùng nhau chụp hình, khiến tấm hình, càng thêm muôn màu muôn vẻ.

Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thiên Ái thấy cái tình hình này, hai người cũng tức giận trợn trừng mắt nhìn Mặc Thiên Ân, sau đó cùng nhau đi đến trước mặt của hắn, lại bắt đầu một đoạn liên tục không nghỉ cãi vả.

Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất nhìn ba người bọn họ dáng vẻ khả ái, cùng nhau lộ ra nụ cười vui vẻ.

......

Một bên khác.

Mặc Hình Thiên đem Mặc Thâm Dạ gọi vào một nơi yên lặng, muốn một mình cùng hắn nói một ít chuyện.

"Cha, buổi sáng hôm nay con đi xem qua chú Chung rồi, ông ấy nhờ con chuyển tới cha một câu nói, ông ấy nói, cám ơn cha!" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng mở miệng.

"A!" Mặc Hình Thiên cũng không có quá nhiều ngôn ngữ, chỉ là nhẹ nhàng ứng tiếng.

Hai người trầm mặc một hồi, sau đó......

"Thâm Dạ......" Mặc Hình Thiên nhẹ giọng kêu.

"Dạ!" Mặc Thâm Dạ ứng tiếng.

Mặc Hình Thiên từ trong túi tây trang lấy ra một hộp nhỏ màu đen, đưa cho hắn nói, "Vật này cho anh rồi!"

"Cho tôi?" Mặc Thâm Dạ nghi ngờ nhận lấy, sau đó đem hộp mở ra.

Ở trong hộp nhỏ màu đen, lẳng lặng để một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn là lấy hình rồng làm chủ, cả chiếc nhẫn đều là long thân vòng quanh, mà ở đầu rồng cùng đuôi rồng kề sát cạnh, vây quanh một viên đã quý màu đỏ thẫm

Chiếc nhẫn này cũng không phải chiếc giả Mặc Tử Hàn lấy được kia, mà là đầu rồng giới chỉ thứ thiệt. Vào hơn ba mươi năm trước Mặc Hình Thiên cùng Ninh Ngọc nhi thoát khỏi hắc đạo, Mặc Hình Phong để cho bọn họ mang chiếc nhẫn thật này đi, lấy làm phòng thân, mà lưu lại kia miếng giả, thà rằng Ngọc Nhi bắt chước. Mà sau khi Mặc Tử Hàn bỏ tù, gọi Thổ Nghiêu tìm người, cũng chính là Ninh Ngọc Nhi.

"Này...... Đây là......" Mặc Thâm Dạ kinh ngạc mở miệng, khiếp sợ nhìn chiếc nhẫn cái tượng trưng cho hắc đạo đầu rồng.

"Bắt đầu từ hôm nay, anh chính là hắc đạo đầu rồng rồi, ngàn vạn đừng nói anh không muốn ngồi chỗ này, quyển này chính là anh nên được đồ!" Mặc Hình Thiên nhẹ giọng nói xong, nhưng mà ở trong giọng êm ái lại giấu giếm giọng ra lệnh.

"Nhưng là, Mặc Tử Hàn......"

"Anh hãy yên tâm đi, chuyện này ta đã từng nói với hắn rồi. Hắn rất thích nhường ra cái chỗ ngồi này, hơn nữa hắn căn bản cũng không muốn chỗ ngồi này, hắn nói hắn sẽ thoát khỏi hắc đạo, bắt đầu kinh doanh công ty của hắn, hắn còn nói, hắn muốn cùng người thích nhất, sống cuộc sống bình thường, hạnh phúc!"

Nghe Mặc Hình Thiên nói, Mặc Thâm Dạ nhìn trong tay chiếc nhẫn hình rồng, khóe miệng hơi nâng lên.

Hắc đạo đầu rồng a......

Vẫn luôn tránh ra chuyện này, nhưng là đến cuối cùng, vẫn không thể nào chạy trốn.

Thôi!

Vì hạnh phúc Mặc Tử Hàn cùng Tử Thất Thất, hắn liền gắng gượng thôi......

............

......

Cửa chính lễ đường.

"Cô dâu mới muốn ném hoa cô dâu rồi, các cô gái chưa kết hôn, mau tới a......"

Có người đột nhiên gào thét, lập tức một đám cô gái trẻ tuổi cũng nhét chung một chỗ, khuôn mặt mong đợi, hi vọng mình có thể nhận được hoa cô dâu trong tay Tử Thất Thất.

Ở phía trước mọi người, Phương Lam đôi tay ôm ngực mà cười cười, một bộ dáng ta thắng chắc. Mà ở bên cạnh cô, Mặc Thiên Ái trợn to mắt hạnh xinh đẹp của mình, nghiêm túc nhìn chằm chằm hoa cô dâu trong tay Tử Thất Thất, chuẩn bị mở giành.

Chợt, hai nữ nhân, một lớn một nhỏ từ từ quay đầu, đối diện nhìn lẫn nhau, trong nháy mắt, tầm mắt hai người xuất ra tia lửa chiến đấu.

"Cái người nhỏ bé này tới xem náo nhiệt gì, nhanh lên một chút mau tránh ra á!" Phương Lam ra lệnh mở miệng trước.

"Cái bà già này đứng ở chỗ này làm cái gì? Bà không phải là đã lập gia đình sao?" Mặc Thiên Ái tức giận nhìn chằm chằm cô, chuyên chọn mang gai lại nói.

"Xú Nha Đầu, mi nói cái gì? Ai là bà già? Người nào kết hôn?" Phương Lam tức giận.

"Bà a! Cậu Thâm Dạ nói bà là lão bà của hắn!"

"Cái gì? Ta mới không phải!"

"Không đúng? Nhưng là cậu Thâm Dạ nói các ngươi đã "này nọ í é í é" qua, "này nọ í é í é" qua không phải là kết hôn sao?"

"Là ai nói cho mi lời nói ngu xuẩn này?"

"Đương nhiên là cậu Thâm Dạ rồi!"

"Cái người đàn ông ngu xuẩn chết tiệt kia!" Phương Lam nhỏ giọng mắng!

"Được rồi, bà già, tôi cho bà biết đi, tôi đã vừa mới bấm ngón tay tính qua rồi, hôm nay hoa cô dâu không của tôi thì của ai, mà hôn sự của tôi cùng Mộc Sâm cũng sẽ rất nhanh liền đi tới!"

"Mộc Sâm? Người nào à? Hơn nữa mi mới vừa còn gọi là bà già? Xú Nha Đầu, mi cũng đã biết mẹ mi cùng ta là cùng tuổi sao!"

"What?" Mặc Thiên Ái khiếp sợ, trợn to hai mắt quét từ trên xuống dưới, sau đó khoa trương, "Bà với mẹ là cùng tuổi? Nhưng là tại sao bà đứng lên giống như là bà nội của tôi nha?"

"Ngươi......"

Phương Lam tức giận nắm chặt hai tay, đang chuẩn bị thật tốt giáo huấn một chút cái Xú Nha Đầu không có lễ phép này, đột nhiên, Tử Thất Thất đứng trước những cô gái chưa cưới, sau đó đưa lưng về phía họ, nói, "Tôi muốn ném sao!"

Phương Lam cùng Mặc Thiên Ái lập tức ngưng chiến hỏa, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm hoa cô dâu trong tay Tử Thất Thất, hai mắt đấu chí tràn đầy, đều không nhân nhượng.

Tử Thất Thất cười dùng hai tay nắm chặt hoa cô dâu xinh đẹp, sau đó về phía sau dùng sức...... Thật cao vứt lên......

Các cô gái lập tức tranh đoạt, cũng thật cao ngẩng đầu, nhìn chằm chằm phương hướng hoa cô dâu rơi xuống......

Mà hoa cô dâu ở bầu trời mầu xanh bao la kéo lê xinh đẹp đường vòng cung, sau đó từ từ rơi xuống......

Chỉ nghe tiếng kêu lộn xộn của một đám phụ nữ vang lên......

Rốt cuộc tình yêu xinh đẹp tiếp theo......

Sẽ rơi vào nhà nào đây?

—————

Hết